ĐIẾU VĂN KHÓC CỤ THẠCH LỮ CỦA HỘI KHỔNG HỌC KHÁNH HÒA VÀ THI XÃ NHA TRANG.
Kính thưa chính quyền địa phương.
Qúy vị quan khách thân bằng quyến thuộc và tang gia
Cho phép tôi đọc văn điếu Cụ trước linh sàng.
Kính điếu dâng hương hồn Thạch Lữ Nguyễn Hữu tiên sinh
Thạch Lữ Tiên sinh ô!
Xa
nhau âu cảnh dương trần
Nhớ
nhau tình dệt đôi vần tiếc thương.
Chúng
tôi đại diện hội Khổng học cũ Khánh Hòa, Văn hội Diên Khánh và Thị xã Nha
Trang, được tin Cụ quá cố như sét đánh bên tai đất bằng sấm dậy, nghe Cụ bệnh
chưa kịp hầu thăm thì hôm nay trở ra người thiên cổ.
Hởi ôi! Én đưa thoi ngày tháng trớ trêu
Người kết liễu cuộc đời trăm tuổi
Sinh
ly tử biệt đau đớn muôn vàn, kẻ mất người còn chứa chan giọt lệ, Ôi ! gặt tiết
đại hàn bầu trời xám như ủ rũ màu tang, cảnh vị nhân sầu lòng buồn man mác…
Than ôi! Duyên thơ thi bá mất rồi,
Đời
người chiếc lá phương trời gió bay
Với
chứng bịnh già người đã trút hơi thở cuối cùng vào lúc 7g sáng ngày 20 tháng
giêng năm 1991 (5 tháng 12 Canh Ngọ) tại tư gia 14 đường Trần Quang Khải Nha
Trang để lại một mối cảm tình cho người ở lại nhớ thương vô hạn.
Hởi ôi!
Cảnh non Cù mịt mờ khói tỏa
Quê Sông Hản ảm đạm mây tuôn
Cuộc trần hoàng muôn thuở đau buồn
Tình cố cựu nghìn thu vĩnh biệt
Đau đớn bấy nỗi lòng tha thiết
Tình thi ông phút chốc lại thành không
Đường vân xa bay vút cánh chim hồng
Miền cực lạc nhẹ nhàng buông cánh hạc…
Nhớ linh xưa:
Tánh trời trung liệt, nết rất thảo hiền,
Sĩ khí nho phong, tao nhân mặc khách.
Xưa xuất thân Tú tài Hán học nơi quê hương.
Quảng
Trị không màng danh lợi muốn ẩn cư, tiêu khiển với nghề Đông y Dược sĩ, rồi ngày
tháng lại qua, cuộc đời dâu bể, cụ di cư vào Đà Lạt non nước hữu tình để ngắm
hoa thơm cỏ lại tiêu khiển với gió trăng mây nước mà ngâm vịnh với bạn tao đàn.
Một thời gian rồi Cụ mới trở lại Nha thành định cư để tịnh dưỡng thân
tâm, vui hưởng trăng trong gió mát, không khí hiền hòa của biển Yến non Cù mà
nâng chén tha hương an nhàn cảnh lão với các bạn làng thơ. Sáng đi bách bộ trên
đường Trần Quang Khải, chiều dạo mát bãi biển Nha Trang vui thú cuộc đời.
Nhưng
– Nhân sinh tự cổ thùy vô tử
Lưu thủ đơn tâm chiếu Hản thanh
Không
ngờ số trời đã định, hưởng thọ bách tuế vi kỳ hạc giá qui tiên an nhàn cỏi tịnh
quí hóa vô cùng.
Thạch
Lữ ôi!
Nẽo âm dương cách ba tấc đất,
Tình thanh khí tìm bốn phương trời
Đâu
còn thấy Cụ, thơ xướng họa còn đây, mà người xưa sao vắng!
Trần đời trăm tuổi dễ gì ai?
Nay cụ hoàn nhân trọn đức tài
Tác phúc thi ân mừng quả kết
Từ bi bác ái thấy hoa khai
Rừng nho giếng quí vui ngày lão
Cửa Khổng sân Trình thỏa chí trai
Chúc Cụ mau về nơi cỏi Phật
Dạo
chơi non nước chốn bồng lai.
Cửu phẩm liên hoa vi
phụ mẫu
Hoa khai kiên Phật
ngô vô sinh…
Còn đâu xướng họa tâm tình,
Hởi ôi ! Thương thay ! tiếc thay !
Phục Huy phủ giám
Chúng tôi đồng kính vãng
(Đọc trước linh sàng ngày 22/1/1991)












