Bài 311:
THU NHỚ BẠN
Đất khách phiêu bồng trải mấy thu,
Vắng nghe đàn địch vắng nghe cu.
Non Mai sông Hãn trời xa tít,
Tùng cúc vườn xưa cảnh mịt mù.
II
Đèn chong canh vắng một mình ngồi,
Khó tả tâm tình gởi đến ai.
Duyên nợ ba sinh bèo với nước,
Cớ sao nước chảy để bèo trôi.
III
Nước bèo gắp gỡ nợ hay duyên ?
Thanh khí cùng nhau khách một thuyền.
Gió ngược thuyền trôi bèo lững đững.
Khúc đàn tri kỷ
giấc cô miên.

No comments:
Post a Comment