Sunday, November 10, 2013

Bài 277: Phụng họa

Nhân sắm bộ áo

Đã hết thời gian nói cẩm bào,
Thì ta cứ sắm cổ sơn đào.
Chân đầu một cặp xem vuông vắn,
Trên dưới hai thành đủ rộng cao.
Chỉ mực khỏi phiền thầy địa lý,
Điểm son còn đợi bút thiên tào.
Cũng mong đến cùng đường cụt,
Nhân nhỉ an nhàn khỏe biết bao.

(Tháng 4/1977 ) Nam Hà Nguyễn Hoài  Huế.

 Bài 277: Phụng họa

Chẳng lo gánh nặng có đồng bào,
Gởi đặng non tiên khỏi bới đào.
Cánh hạc còn xa lòng đất mẹ (1)
Hoa quỳ đang ngóng mặt trời cao.
Vòng son giống hệt quan nhà Nguyễn,
Ngọc đá cần chi quách họ Tào.(2)
Trong cõi trăm năm đà biết trước.
Kê vàng tầng thấy giấc chiêm bao.
                        THẠCH LỮ
(1): Tục ngữ: Gìa gần đất xa trời.

(2): Tào Tháo gian hung sợ người sau bới mã, làm nhiều quan quách tang nhiều nghi mộ để loạn thiệt giả.

No comments:

Post a Comment