Bài
317:
XUÂN GIÁP TÝ 93 CẢM VỊNH
Cỏi
thọ lần lên nấc chín ba,
Gắng
thêm bảy nửa thấu trăm a!
Trắng trong cảnh lão đầu như tuyết,
Hồng
tía vườn xuân mắt mấy hoa.
Bể
Khánh nương mình luồng gió mới,
Non Tần ngửa mặt đám mây xa.
Chuột
reo mừng đón năm vui vẻ,
Phúc
lợi an khang trẻ lẩn già.
THẠCH LỮ
Phụng
họa 93 tuổi tự thọ của Thạch Lữ thi ông
Thay
đổi xuân thu mới chín ba,
Còn
nhiều nửa chín bảy năm a!
Yêu
đời chấp nối dây tơ thắm,
Mến
cảnh trau dồi ngọn bút hoa.
Bạch
tuyết sương xuân còn tại đó.
Dương
đài Vu giáp phải đâu xa.
Trường
sanh diệu dược tay bào chế.
Hà
tất băn khoăn chuyện trẻ già.
NỮ SĨ NHƯ KHÔNG trình chính.
Cụ
Thạch Lữ đáp họa:
Phải
chăng cái số vướng đào hoa,
Đàn
đứt dây rồi phải nối a!
Đá
hẹn ba sinh bèo gặp nước,
Xuân
vàng chín chục bướm mơ hoa.
Đông
sơn nam hải không gì thiếu,
Đào
động thiên thai chẳng mấy xa.
Tám
bảy chín ba đôi lứa đẹp,
Trời
chưa già bởi đất chưa già.
THẠCH LỮ chuyển họa.
No comments:
Post a Comment