Bài 309:
TÌNH XƯA
Mùa
hè Đinh tỵ, gần cạnh tỉnh đường.
Tình
cờ gặp gỡ người đẹp viễn phương(1)
Thanh
cao mai giữa tuyết,
Trầm
lặng nhạn trong sương.
Người
khuê các, khách văn chương.
Chén
trà búp hai bàn tay ngọc,
Miệng
chào nở một đóa hoa hường.
Xã
giao lịch sự âu cũng chuyện thường.
Chưa
có ai trao tơ duyên giây nợ,
Mà
lòng ai vấn vương.
Vì
thiếu nữ dễ thương ,
Nhớ
người nhớ cảnh, nhẹ bước băng ngàn.
Mỗi
khi đi đến ngoài đường,
Thấy
bộ áo đà thay lại thời trang màu trắng.
Nhà
lan thanh vắng,
Là
ngày thắm đượm mùi hương.
Ngọc
vàng dang díu,
Mày
mắt yêu thương.
Người
về thư viện,
Kẻ
tựa lầu trang.
Bâng
khuâng lòng nhớ tưởng,
Nặng
nề tình yêu thương.
Hoa
chờ trăng hẹn, đông lại xuân sang.
Từ
ngày chào anh khóa Đầu xứ (2)
Đến
ngày chào anh Tú mộng lương,
Khối
tình ấp ủ mơ màng,
Cảm
tình người quyến luyến,
Mà
lòng mình xốn xang.
Để
lòng tim cắn rứt,
Hỡ
môi miệng ngở ngàng.
Thật
ra yêu nhau vì tình,
Trọng
nhau vì nết.
Điệu
sắt cầm mình đã kết mối tơ loan.
Nghĩa
tào khang bất khả hạ đàng,
Sự
tình luống chịu cưu mang!
Một
lời thành thật, trăm mối ngổn ngang,
Nhìn
nhau hai mặt, lệ nhỏ mấy hàng.
Thôi
thôi! ông tơ trót đã phủ phàng,
Ba
sinh xin hẹn cùng nàng kiếp sau.
Gượng
xa cách để nổi sầu xao lãng,
Thời
gian may mắn bạn lấy chồng .
Khoa
hoạn cao sang,
Tiêu
dao câm hạc, hòa hợp loan hoàng.
Mừng
cho bạn chồng hiền con thảo,
Phú
quý vinh quang.
Ngày
nghe tin về Huế vội vào thăm,
Để
mừng chúc khang an.
Ngờ
đâu bức chơn dung còn đó,
Mà
hồn thiêng đã về chốn suối vàng!
Than
ôi! Bèo hợp mây tan,
Nhớ
ai thanh nhân,
Son
vùi phấn lấp,
Thương
phận hồng nhan,
Cỏi
trần duyên nợ đa mang!
THẠCH
LỮ
(viết năm 1938 sau ngày vào thăm Huế)
(1)
Năm Đinh Tỵ lên học chữ Pháp tại Triệu Phong, mùa tháng ba xin nghĩ về gặt lúa.
Khi lên thầy giáo Lê Huy Thân nói:” tỉnh khuyết học sinh, tôi có cử anh dự
hạch”. Từ chối với thầy rằng nhà nhiều việc quá, vào học sinh có ăn lương khi
nghỉ bất tiện.
Hỏi
thầy có nên làm đơn xin kiếu không? Thầy giáo nói: “tôi đề cử thôi, anh không
không làm đơn tình nguyện thì không phải kiếu” Thế mà khi hạch Hội đồng trình
danh sách vào tỉnh. Tuần vũ tiến sĩ Trần Thống đã ghét sẵn ông đốc học tiến sĩ
Nguyễn Hàm, hỏi sao đề cử đông mà hạch ít và hỏi đơn kiếu. Ông đốc Hàm đáp
trình theo Tây học thì miễn kiếu cũng được.Ông Tuần buộc vào tội đào hạch bắt
khai lý do. Ngày lên khai trước khi vào tỉnh tòa, thầy giáo dẫn vào nhà cụ Bát
Tứ là bát phẩm tòa tỉnh. Từ đó tình cờ gặp cô gái con cụ Bát, lên xuống nhiều
ngày, mối tơ tình dang díu, Sau nhờ ông phán Tòa sứ xin cho được hạch thí sinh
để năm sau đi thi Hương, lại đậu “đầu xứ” khiến cô gái Nghệ Tịnh càng chú ý
nặng tình. Thời gian quá mặn nồng, lương tâm bắt buộc thú thật là đã có vợ,
buồn tội biết bao! Những vẫn thương mến nhau hoài, mỗi khi tính cờ gặp gỡ.
THẠCH
LỮ
No comments:
Post a Comment