Bài 308:
LỜI QUÊ
(Tập nội san Khổng học
số 5 (1962))
TÌNH
NON NƯỚC
Yêu
đời đôi bạn trẻ xanh,
Khối
tình chồng chất dòng tình láng lai.
Lô
nhô non đứng trông người,
Quanh
co nước những đoái hoài tình yêu.
Tháng
ngày cấp lộc cho tiều,
Đón
đưa ông Ngự chiều chiều ra câu.
Nước
non muôn thửa cao sâu,
Cá
chim nương máu cùng nhau nặng tình.
Đạn
tên non đỡ bức thành,
Đục
trong nước chịu đủ vành trần ai!
Non
xanh nước biếc nào phai.
Mồi
tình thắm đượm với đời bấy lâu.
Trời
nghiêng non đỡ lên đầu,
Đất
khan nước dưỡng hoa màu xinh tươi.
Đá
vàng non nặng tình đời,
Trắng
trong nước để cho người mãnh gương.
Muốn
tiêu non sẵn mỏ vàng,
Muốn
vui khe suối cung đàn câu ca.
Giờ
sao nước cách non xa,
Ai
đem tình ái đổi ra tình sầu ?
Tuyết
pha non cũng bạc đầu,
Sóng
xao nước cũng buồn chau mặt mày.
Mây
sầu gió hận tan bay,
Chung
đưa non nước đến ngày vinh quang.
Nối
liền lại giải giang san,
Tơ
tình một mối muôn ngàn gấm hoa.
Nợ
tình non nước bao la.
THẠCH
LỮ
No comments:
Post a Comment