Bài
236: Bộ bài “Nạn lụt kêu trời” của Trần Văn Bân
Kêu
đà rát cổ chẳng nghe ơi.
Sấm sét trời la phải
lắng tai.
Thương đám lầm than
nên phải rửa.
Ghét bè rêu mục để cho
trời.
Kiến rời hang thấp
không quên chúa,
Muông léo gường cao
có né ai.
Hết độ dâng lên thời
rút xuống,
Thanh bình rồi đó
chớ chơi với.
THẠCH LỮ
(Tân Hợi 1971 Quảng Trị).
Cảnh lụt năm 1971

No comments:
Post a Comment