Bài 142 : (Họa bài « Vịt ai » của Lê Đình
Khởi
Gặp cơn nước đục vịt đua bơi,
Kể có hàng ngàn há phải mươi.
Mưa móc dần dề đầu chẳng thấm,
Giang hồ vùng vẫy cánh ưng bay.
Đêm ngày cạp cạp dường quen miệng,
Sấm sét trơ trơ chẳng thấu tai.
Khi đặng người nuôi ăn đủ thứ,
Biết đâu ruột thịt để ai xài.
THẠCH
LỮ
No comments:
Post a Comment