Bài
42: (Bài thứ hai bộ vận của Chánh án Nguyễn Văn Thư)
Vinh hoa nhìn lại cảnh trong mơ,
Một giấc trăm năm một tiếng ờ.
Hạc đón mây đưa lầu bỏ vắng,
Xuân tàn hoa rụng khách chưa ngờ.
Mất cây thái bút Hương Bình tiếc,(1)
Nghe tiếng tao nhân Lý Đỗ chờ.
Nước mắt bể dâu đành chẳng dại,(2)
Mà hàng châu ngọc nặng vì thơ.
THẠCH
LỮ
(1): Thúc Dạ là danh nhân trong Hương Bình Thi xã.
(2): Cụ có câu :ai dại chi mà khóc bể dâu.

No comments:
Post a Comment