Thu Tân Sửu chánh án Nguyễn Văn Thư đổi vào Sài Gòn
lưu giản
( Bài tương biệt thời)
Đất lành chim đậu tháng ngày trôi,
Ở đã nên đi cũng thế thôi.
Nước Hãn non Mai vào mộng lẽ,
Đàn kinh trống thượng gióng hàng đôi.
Cành hoa vườn Thúy về ai nữa,
Món nợ bán tơ gỡ trắng rồi.
Ngoảnh lại Khe Sanh xanh mắt khách,
Buồn xoay phong nguyệt liểu chia phôi.
Thương truyền Nguyễn Văn Thư.
Bài
47 : (Phụng họa)
Xuôi giòng giang tã chiếc bồng trôi,
Tòa án Mai thành cụ đã thôi.
Cây bút nội san tay chếch một,
Vừng trăng ẩn mộng chia phôi.
Thơ lưu chùa cổ sa lồng mãi,
Quế mọc sân thu mống chớm rồi.
Chín vạn dặm trời bằng thuận gió,
Ba sinh duyên nợ vẫn chưa phôi.
THẠCH LỮ
No comments:
Post a Comment