Wednesday, November 6, 2013

Bài 137 :

Bài 137 :

                                                                    THẠCH LỮ
Nghĩa đen :
Trăng móc giá sương trãi biết biến đổi, Đàn thơ dời qua Hương Cảng đúng chu kỳ mười năm rồi. Nền thơ ngàn xưa còn dành cho một khoản dư địa, Cỏi thần tiên trong gang tấc chiếm được một bầu trời riêng. Như vậy mà nền văn hóa của Châu công Khổng Tử chưa mất, lời thơ tiên của Lý Bạch , thơ thánh của Đổ Phủ còn truyền, và mừng vị nguyên soái có lòng xây dựng cho làng thơ, thế là bạn làng văn trong bốn biển có duyên may lắm rồi.

Con cụ Nguyễn Hoài là bác sĩ Đính xuất ngoại bị bắt.
Cụ Hoài làm bài « Trật đường rầy «  để trách con

Năm thân năm dậu kiến trùng dương,
Gấp gáp làm chi để trật đường.
Nếu biết lỳ gan cùng tuế nguyệt,
Đã không bĩ mặt trước phong sương.
Thê nhi một nặng tình lai láng,
Ty tuyết song toàn nợ vấn vương.
Rủi rủi may may trò mất ngựa,
Nha thành chưa dễ kiếm cao lương.
          Nam Hà Nguyễn Hoài -Thu Kỷ mùi (1979)

No comments:

Post a Comment