Bài 138: (Phụng họa nguyên vận)
Phiêu lưu hồ hởi khách Đông dương,
Chưa chắc xui hên bước nửa đường.
Tơ tuyết ơn dày ôm bụng nhớ,
Phong trần nợ nặng ráng vai sương.
Ưa vui bốn biển tình bằng hữu,
Tránh tiếng muôn đời mộng bá vương.
Độ thế cứu dân lòng rộng rãi,
Phải đâu so tính ít nhiều lương.
THẠCH
LỮ (Thu Kỷ mùi.)
No comments:
Post a Comment