Bài
179: (Họa bài ông Nguyễn Phùng dân biểu
Qui Nhơn)
Hồng
hà còn đợi có ngày trong,
Bỉ
thái xoay quanh hết lại trùng.
Hồng
nhạn chia lìa chim nhớ tổ,
Đá
vàng mòn mỏi núi trông chồng.
Em
bàn hòa đã anh bàn đánh.
Người
muốn riêng rồi kẻ muốn chung
Sống
sót được trên quên mất dưới,
Nào
ai da sắt với xương đồng.
THẠCH
LỮ
Đông Canh Tuất (1970)
No comments:
Post a Comment