(Ăn
cơm gãy răng hữu cảm)
Cùng ta chung sống bảy mươi năm,
Bỗng chốc vô tình hóa biệt tăm.
Môi hỡ đã neo vàng đắp điếm,
Thêm tàn càng tủi ngọc xa xăm.
Tấc gang thổn thức nao lòng khách,
Khuya sớm bâng khuâng rối ruột tằm
Vĩnh quyết thấu chăng hồn bạch xỉ,
Kiếp sau xin nguyện kết đồng tâm.
TÂY
HỒ Bùi Tấn Niên
Bài
86: (Phụng họa)
Chung
mùi ngon ngọt ước trăm năm,
Cốt
nhục nhờ nhau đặng tiếng tăm.
Lạnh
lẽo vì ai , môi vẫn kín.
Cau
trầu chếch bạn xáy (1) lo xăm.
Ngày
trôi ba bữa nhìn hơi cọp,
Của
đổ trăm dâu trót bởi tằm.
Chẳng
trọn mối tình chung với thủy,
Trò
đời đen bạc luống thương tâm.
THẠCH LỮ
(1):
Cối xay câu trầu của cụ già.
No comments:
Post a Comment