Tuesday, November 5, 2013

Bài 87: TỰ TRÀO

Bài 87: TỰ TRÀO

Xiềng xích lao tù trãi một cây,
Đất trời nghiêng ngữa sống phây phây.
Non sông chia rẽ hai vai lõng,
Trăng gió nghiêu ngao một túi đầy.
Khoa cử lỗi thời chi với dã,
Văn chương vướng nợ trả rồi vay.
Tuổi già thế sự buồn quên hết,
Có lúc quên trâu đặt trước cày(1)
            THẠCH LỮ        (1969)


(1) Võ thanh Minh người Nghệ An là Hội Hòa Bình Thế Giới.Ngày chia cắt hai đất nước, ông ấy che lều vải bên cạnh Hội nghị Genevo thổi sáo tuyệt thực để phản đối. Sau đi đường Cam Bốt về Việt Nam bị chính quyền Miền Nam bắt giam 03 tháng. Được trả tự do ông xin ở Quảng Trị với em là Võ Thanh Kiết. Thường lui tới thành bạn thân, ông Minh tỏ tâm sự muốn ra Bắc để đề nghị trung lập, Tôi nói : chắc chuyến đi không thành công. Ông Minh nói : thế chưa nói mà cụ đã bảo không thành công, thế là cụ đặt con trâu trước cái cày.


No comments:

Post a Comment